Không ồn ào, không cố tạo nên những bi kịch lớn, “CHÊNH VÊNH NHỮNG PHẬN NGƯỜI” của Trần Minh Cường chọn những lát cắt bình dị của đời sống để kể về tình yêu, ký ức, quê hương và những phận người nhiều khi phải đi qua cuộc đời trong sự mất mát, chờ đợi và cô đơn.
Có những câu chuyện tưởng như rất nhỏ, nhưng phía sau lại là cả một đời người. Một cuộc gặp, một lời hứa, một lần chia xa hay một người bất chợt trở về cũng có thể đánh thức những ký ức tưởng đã ngủ quên. Đó chính là thế giới mà Trần Minh Cường mở ra trong tập truyện ngắn “CHÊNH VÊNH NHỮNG PHẬN NGƯỜI”.
Với 27 truyện ngắn, tác giả đưa người đọc đi qua nhiều hoàn cảnh và số phận khác nhau. Có những con người tìm kiếm tình yêu, có người sống với ký ức, có người mang theo những vết thương không dễ gọi tên. Mỗi câu chuyện là một lát cắt riêng, nhưng cùng gặp nhau ở cảm giác chênh vênh – trạng thái mà có lẽ bất kỳ ai cũng từng một lần trải qua trong đời.
“Chênh vênh” không nhất thiết là tuyệt vọng. Đó có thể là khoảnh khắc con người đứng giữa hai lựa chọn, giữa muốn ở lại và buộc phải ra đi, giữa muốn quên nhưng trái tim vẫn nhớ.
Trần Minh Cường đặc biệt quan tâm đến những nhân vật ở phía sau những câu chuyện tưởng bình thường ấy. Họ không phải những con người phi thường. Họ cũng có những yếu đuối, sai lầm và những lựa chọn chưa chắc đúng. Nhưng chính sự không hoàn hảo đó khiến họ trở nên gần gũi.
Trong nhiều câu chuyện, tình yêu là sợi dây nối các nhân vật lại với nhau. Thế nhưng, tình yêu trong thế giới của Trần Minh Cường hiếm khi có một kết thúc hoàn toàn viên mãn. Có người đến đúng lúc nhưng không thể ở lại. Có người yêu nhau nhưng lạc mất nhau bởi hoàn cảnh. Có những lời hứa tưởng sẽ đi cùng năm tháng nhưng cuối cùng chỉ còn lại trong ký ức.
Nỗi buồn vì thế hiện diện xuyên suốt, nhưng không được đẩy thành sự bi lụy. Nó lặng lẽ, đời thường và đôi khi khiến người đọc nhận ra mình cũng từng có một khoảng chênh vênh như thế.
Một dấu ấn đáng chú ý của tập truyện là hình ảnh miền Tây Nam Bộ. Sông nước, cánh đồng, bến quê, chiếc ghe, lục bình, cây cối và những không gian dân dã xuất hiện tự nhiên trong nhiều câu chuyện.
Nhưng miền Tây trong sách không chỉ là một địa danh. Đó còn là miền ký ức.
Dòng sông có thể mang theo một cuộc tình. Cánh đồng có thể giữ lại một lời hẹn. Một chiếc ghe rời bến có thể trở thành hình ảnh của một cuộc chia xa. Những cảnh vật bình dị vì thế mang theo tâm trạng của con người, khiến không gian truyện vừa gần gũi vừa man mác.
Qua những trang viết ấy, người đọc không chỉ nhìn thấy một vùng đất mà còn cảm nhận được cách con người nơi đây đối diện với tình yêu, mất mát và cuộc sống.
Là người hoạt động lâu năm trong lĩnh vực nghệ thuật, Trần Minh Cường mang vào văn chương một vốn sống được tích lũy qua những hành trình và những cuộc gặp gỡ.
Anh không chọn cách phô diễn ngôn từ. Câu chuyện được kể tương đối gọn, nhân vật được đặt trong những hoàn cảnh cụ thể và cảm xúc được tiết chế. Chính cách viết này tạo nên một giọng kể riêng: gần gũi, trực diện nhưng vẫn có những khoảng lặng để người đọc tự suy ngẫm.
Nhà văn Nguyễn Thu Phương nhận xét tập sách gồm những truyện ngắn có dung lượng tinh gọn, được hình thành từ ký ức và những miền đất tác giả từng đi qua; các nhân vật có khi rất thật, có khi được xây dựng từ trí tưởng tượng, nhưng đều được kết nối bằng những câu chuyện tình nhiều chênh vênh.
Trong khi đó, nhà báo Hoàng Kim đánh giá cao khả năng của tác giả trong việc đưa những hình ảnh rất đặc trưng của miền Tây vào trang viết, từ dòng sông, chiếc ghe đến cây cối, âm thanh và mùi vị của đời sống.
Đọc “CHÊNH VÊNH NHỮNG PHẬN NGƯỜI”, người đọc có thể bắt gặp rất nhiều nỗi buồn. Nhưng phía sau nỗi buồn ấy vẫn là tình người.
Đó là sự thủy chung của một người chờ đợi. Là tình cảm của những con người từng tổn thương nhưng vẫn muốn yêu thương. Là khả năng tha thứ, bao dung và tiếp tục sống sau những điều không thể thay đổi.
Vì vậy, tập truyện không chỉ nói về những gì con người đánh mất, mà còn nói về những gì họ cố giữ lại: một ký ức, một lời hứa, một tình yêu, một mái nhà hay đơn giản là niềm tin rằng cuộc đời vẫn còn những điều đáng để hy vọng.
Một cuộc trở về với văn chương “CHÊNH VÊNH NHỮNG PHẬN NGƯỜI” cũng đánh dấu một hành trình đáng chú ý của Trần Minh Cường khi từ lĩnh vực nghệ thuật bước sang văn chương.
Theo lời bạt của nhà văn Tống Phước Bảo, bản thảo của tập truyện đã được trao đổi, chỉnh sửa qua nhiều lần trước khi thành hình một cuốn sách hoàn chỉnh. Điều đó cho thấy sự nghiêm túc và tâm huyết của tác giả đối với chữ nghĩa.
Văn chương, với Trần Minh Cường, dường như không phải một cuộc thử sức nhất thời. Đó là nơi những trải nghiệm, những chuyến đi và những điều đã nhìn thấy trong cuộc sống được gom lại, chắt lọc rồi kể bằng một giọng văn của riêng mình.
Điều làm nên sức hấp dẫn của một tập truyện ngắn đôi khi không nằm ở việc câu chuyện được kể lớn đến đâu, mà ở cảm xúc nó để lại sau khi trang cuối khép lại.
“CHÊNH VÊNH NHỮNG PHẬN NGƯỜI” có những câu chuyện buồn, những cuộc đời chưa trọn vẹn và những mối tình không đi đến cuối con đường.
Nhưng chính từ những điều dang dở ấy, tác giả gợi lên sự đồng cảm với con người. Bởi ai rồi cũng có một thời điểm chênh vênh.
Có thể là khi mất đi một người mình yêu. Có thể là lúc đứng trước một lựa chọn quan trọng. Hoặc cũng có thể chỉ là một buổi chiều bất chợt nhớ về một người đã rất lâu không còn bên cạnh.
Và khi ấy, một câu chuyện trong sách có thể khiến ta nhận ra rằng những cảm xúc tưởng chỉ thuộc về riêng mình thực ra lại rất đỗi con người.
“CHÊNH VÊNH NHỮNG PHẬN NGƯỜI” của Trần Minh Cường vì thế là một tập truyện về những điều không trọn vẹn nhưng đầy tình người – nơi những phận đời lênh đênh tìm thấy nhau trong trang sách, để rồi khi câu chuyện kết thúc, dư âm vẫn còn ở lại trong lòng người đọc.
Copyright © 2024 Bản quyền thuộc về Sân Khấu Online
Đang online: 31 | Tổng lượt truy cập: 1,604,153