Có những ngày lòng như chiều vắng
Gió đi qua không kịp gọi tên mình
Một chiếc lá rơi vào khoảng trống
Nghe thời gian khẽ gãy rất thinh.
Ta đã sống bao lần vội vã
Đuổi theo hoài những phía xa xăm
Đến khi đứng bên bờ lặng gió
Mới hay đời chỉ cần… âm thầm.
Một giọt nắng rơi nghiêng bậc cửa
Cũng đủ làm ấm một mùa đông
Một bàn tay chạm vào rất khẽ
Cũng làm tim bớt những long đong.
Nếu mai này đường đời nhiều dốc
Xin đừng quên phút lặng hôm nay
Có những điều không cần rực rỡ
Vẫn sáng hoài… như một vầng mây.
Copyright © 2024 Bản quyền thuộc về Sân Khấu Online
Đang online: 10 | Tổng lượt truy cập: 1,581,848