Thôi, em hãy về đi, anh đã mù rồi
Anh không còn thấy ánh mắt em cười,
Không thấy trời xanh hay chiều rơi nắng,
Chỉ còn đêm đen vây quanh im lặng.
Anh đã mù rồi… không phải đôi mắt,
Mà bởi trái tim, chẳng biết yêu thương.
Tay níu tay nhưng lòng như sỏi đá,
Chẳng giữ nổi em giữa những đêm sương.
Thôi em về đi, đừng buồn thêm nữa,
Anh không xứng đâu, chỉ là người xưa.
Em là ánh sáng, là mùa trong trẻo,
Còn anh chỉ là một kẻ đẩy đưa.
Em hãy về đi, quên người không sáng,
Tìm một vòng tay biết giữ yêu thương.
Anh sẽ đứng đây, như người mù lặng,
Nhìn em xa dần… trong cõi vô hương.
Copyright © 2024 Bản quyền thuộc về Sân Khấu Online
Đang online: 17 | Tổng lượt truy cập: 1,584,699