HOA TIM VỠ
Thơ: Trần Minh Cường
Dưới giàn hoa tim vỡ, chiều nghiêng
Cà phê nguội giữa nỗi niềm riêng
Tiếng chim cuối bãi buồn như khói
Rơi vào lòng một kẻ cô miên.
Dưới giàn hoa tim vỡ, mưa bay
Người đi để lại khoảng heo may
Ly đen sóng sánh màu thương nhớ
Như mắt ai buồn suốt tháng ngày.
Dưới giàn hoa tim vỡ, đêm sâu
Nghe gió len qua những nhịp cầu
Ta ngồi gom hết mùi hương cũ
Mà lòng còn lạnh tựa canh thâu.
Dưới giàn hoa tim vỡ, bình minh
Cà phê thơm như một chuyện tình
Chỉ tiếc người xưa không trở lại
Cho hoa thôi rụng giữa lặng thinh.
Copyright © 2024 Bản quyền thuộc về Sân Khấu Online
Đang online: 15 | Tổng lượt truy cập: 1,583,973