Bến sông nằm im như một vết nhớ, ăn sâu vào mé đất phù sa mềm oặt, nơi mỗi buổi chiều nước ròng để lộ những vệt bùn nâu loang loáng như da người vừa khóc. Cái bến nhỏ xíu đó, nếu không để ý, người ta dễ đi ngang mà không biết, vì nó không có bảng tên, không có mái che, chỉ có một thân cây bần già còng xuống, rễ chằng chịt như những bàn tay cố níu điều gì đang trôi.
Người đàn bà ngồi đó mỗi ngày, người ta quen gọi chị là Sáu Bến. Không phải tên thật, nhưng lâu rồi không ai nhớ chị tên gì nữa. Tên thật, người ta nói, đã trôi theo con nước năm ấy.
Sáu Bến thường ra bến từ lúc mặt trời còn chưa kịp dậy. Khi sương còn dính trên ngọn cỏ, khi tiếng gà còn lạc giọng giữa những khoảng tối chưa tan. Chị ngồi xuống cái gốc bần, chỗ quen thuộc đến mức nếu có nhắm mắt cũng tìm được, rồi nhìn ra sông.
Không phải nhìn một cách bình thường. Mà là nhìn như thể có ai đó sắp trở về.
Mười năm rồi, người ta nói, chồng chị, anh Ba Lành đã chết. Ghe lật giữa đêm, nước lớn, gió chướng, không ai cứu kịp. Người cùng ghe may mắn bám được lục bình trôi, còn anh thì mất hút. Không xác. Không dấu vết.
Chỉ có một cái áo bạc màu, sau này người ta vớt được, vướng ở cọc tre bên bờ.
Nhưng Sáu Bến không tin, chị không khóc nhiều như người ta tưởng. Chỉ có vài ngày đầu, khi nghe tin, chị ngồi sụp xuống nền đất, hai tay bấu chặt mép áo, miệng không phát ra tiếng. Nước mắt chảy mà không có âm thanh, như con nước ròng rút đi, lặng lẽ mà ám ảnh. Rồi chị đứng dậy và từ đó, ngày nào cũng ra bến.
Đứa con trai của chị tên Tí, hồi cha nó mất, nó mới bảy tuổi. Cái tuổi còn chưa biết buồn cho trọn, chỉ biết đứng nép sau lưng mẹ, nhìn người lớn nói những câu mà nó không hiểu hết. Nó chỉ nhớ, hôm đó trời mưa, mưa dầm dề, nước sông đục ngầu, và mẹ nó ôm nó rất chặt, chặt đến mức nó thấy khó thở.
Bây giờ, Tí đã mười bảy, nó cao lớn, vai rộng, nước da rám nắng như con trai miền sông nước. Nó đi làm thuê, chở cá, phụ hồ, ai thuê gì làm nấy. Người ta nói nó giống cha như đúc, nhất là đôi mắt, cái kiểu nhìn xa xăm, như lúc nào cũng có điều gì chưa nói hết.
Tí không thích bến sông, nó ghét cái chỗ đó, dù không nói ra vì mỗi lần nhìn thấy mẹ ngồi đó, nó có cảm giác như mẹ nó đang chờ một điều không bao giờ xảy ra.
- Mẹ, về đi.
Nó từng nói.
Sáu Bến không quay lại. Chị chỉ khẽ nói, giọng nhẹ như gió lướt qua mặt nước:
- Chờ thêm chút nữa.
- Chờ tới khi nào?
- Cho tới khi ảnh về.
Tí im lặng nó không biết phải nói gì. Vì nếu nói cha nó đã chết, thì chẳng khác nào tự tay dập tắt thứ ánh sáng duy nhất trong mắt mẹ nhưng nếu không nói, thì ánh sáng đó cứ le lói, kéo dài, như một ngọn đèn dầu sắp cạn.
Xóm nhỏ bắt đầu quen với hình ảnh Sáu Bến. Người ta đi ngang, có người thương, có người lắc đầu.
- Bả vậy đó, tội nghiệp. Không chấp nhận được nên hóa ra khùng.
- Khùng gì đâu. Tui thấy bả tỉnh hơn tụi mình. Ít ra bả còn biết mình chờ cái gì.
- Chờ cái không có thì cũng như không.
Mấy lời đó, Tí nghe hết, nó không phản ứng. Chỉ lẳng lặng làm việc, lẳng lặng về nhà, và mỗi buổi chiều, khi đi ngang bến, nó lại thấy mẹ vẫn ngồi đó, như một cái bóng không chịu tan.
Có một điều, Tí không kể với ai nó từng thấy chiếc ghe đó. Lần đầu là một đêm trăng mỏng như sợi chỉ, ánh sáng yếu ớt, vừa đủ để nhìn thấy mặt nước lấp lánh. Nó đi ngang bến, vì công việc về trễ, thì thấy một chiếc ghe đang lặng lẽ cập vào, không có tiếng máy, không có tiếng người, chỉ có tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn ghe.
Tí đứng lại, nó nheo mắt nhìn. Ghe nhỏ, cũ, giống kiểu ghe của cha nó ngày xưa. Nhưng điều khiến nó lạnh sống lưng là… không có ai trên đó. Không người chèo. Không người lái, chiếc ghe tự trôi vào bến, chạm nhẹ vào cọc tre, như thể đã quen đường.
Tí bước tới một bước, rồi dừng lại, nó không biết mình sợ điều gì. Không phải sợ ma, mà là sợ… một điều gì đó không thể gọi tên.
Chỉ một lúc sau, chiếc ghe lại rời bến. Nó không quay đầu, chỉ lặng lẽ trôi đi theo dòng nước, như chưa từng ghé lại.
Tí đứng đó rất lâu đến khi nhận ra, chân nó đã lún sâu vào bùn từ lúc nào. Từ đó, đêm nào Tí cũng để ý, không phải đêm nào chiếc ghe cũng xuất hiện. Nhưng cứ vài đêm, vào lúc nước đứng, nó lại thấy. Lặng lẽ đến, lặng lẽ đi, như một hơi thở.
Tí bắt đầu nghĩ đến cha. Một ý nghĩ mà nó cố chôn suốt mười năm, liệu cha nó có thật sự chết? Hay là mắc kẹt đâu đó… giữa con sông này… giữa hai bờ thực - mộng?
Một đêm, Tí quyết định không về nhà, nó nói dối mẹ là ngủ lại nhà bạn, rồi ra bến từ sớm. Nó ngồi dưới gốc bần, chỗ mẹ vẫn ngồi mỗi ngày. Đêm xuống chậm, như thể kéo dài thêm nỗi chờ. Gió thổi nhẹ. Mùi bùn, mùi nước, mùi cỏ dại quyện vào nhau, thành thứ mùi quen thuộc đến mức nếu thiếu, người ta sẽ thấy trống trải.
Tí ngồi im, thời gian trôi như nước, đến lúc trăng lên cao, mặt sông bắt đầu sáng hơn, thì nó thấy chiếc ghe lại xuất hiện.
Không tiếng động, không báo trước. Chỉ là từ trong khoảng tối, một hình dáng mờ mờ hiện ra, rồi rõ dần.
Tí đứng dậy, tim nó đập mạnh. Chiếc ghe cập bến, như mọi lần. Nhẹ nhàng, quen thuộc. Tí bước tới, lần này, nó không dừng lại, nó nhảy xuống ghe.
Mặt ghe ướt lạnh. Không có gì ngoài vài vết trầy xước, một cái mái chèo cũ, và một cái thùng nhựa rỗng. Nhưng khi Tí đặt chân lên, nó cảm thấy… có người. Không phải nhìn thấy… mà là cảm thấy. Như thể có ai đó vừa đứng ở đây, vừa rời đi, hoặc chưa kịp rời đi.
- Tía…
Nó gọi khẽ nhưng không có tiếng trả lời, chỉ có gió và nước. Nhưng ngay lúc đó, Tí nghe một tiếng động rất nhỏ. Như tiếng gỗ kêu. Chiếc ghe khẽ rung rồi… trôi ra.
Tí hoảng hốt nó định nhảy lên bờ, nhưng chân nó như bị dính chặt. Không phải thật sự bị giữ, mà là… không muốn rời.
Chiếc ghe trôi ra giữa sông nước đen lại, gió mạnh hơn, không gian như dày lên, nặng nề.
Tí nhìn quanh và nó thấy một bóng người mờ, rất mờ. Đứng ở đầu ghe, không rõ mặt không rõ hình. Nhưng cái dáng đó… quen đến đau lòng.
- Tía…
Lần này, tiếng nó vỡ ra. Bóng người không quay lại. Chỉ đứng đó như đang nhìn về phía xa rồi từ từ… tan đi như sương.
Chiếc ghe dừng lại, không trôi nữa, rồi chậm rãi, quay đầu trở về bến.
Khi Tí bước lên bờ, trời đã gần sáng, sáu Bến đang ngồi đó như mọi ngày, chị nhìn nó không ngạc nhiên, chỉ nhẹ nhàng hỏi:
- Con thấy rồi hả?
Tí đứng sững.
- Mẹ… biết?
Sáu Bến gật đầu, giọng chị bình thản, như thể đang kể một chuyện đã quá quen:
- Ảnh về mỗi đêm. Nhưng không phải để ở lại.
- Vậy… tía còn sống không?
Sáu Bến không trả lời ngay.
Chị nhìn ra sông, mặt nước lúc này đã bắt đầu sáng, lấp lánh ánh bình minh.
- Có những người… không chết hẳn. Nhưng cũng không còn sống như mình.
Tí thấy cổ họng mình nghẹn lại.
- Ảnh mắc kẹt đâu đó. Trên con sông này. Mỗi đêm, ảnh tìm đường về. Nhưng không qua được.
-Tại sao?
Sáu Bến mỉm cười, nụ cười buồn.
- Vì còn người chờ.
Tí không hiểu. Nhưng nó thấy mắt mẹ mình ướt.
- Mẹ… nếu mẹ không chờ nữa… thì tía sẽ về được hả?
Sáu Bến không nói, chỉ nhìn con, một cái nhìn sâu, như muốn giữ lại tất cả, rồi chị quay lại phía sông.
Lần đầu tiên sau mười năm, chị không ngồi xuống.
Chị đứng lâu, rất lâu.
Rồi, chậm rãi, quay lưng.
- Về thôi con.
Từ hôm đó, Sáu Bến không ra bến nữa, cái bến vẫn ở đó, con sông vẫn chảy nhưng không còn người chờ.
Tí vẫn đi ngang mỗi ngày, nó không còn thấy chiếc ghe nữa. Không còn những đêm trăng mỏng, không còn bóng người mờ. Chỉ có nước và gió, và một khoảng trống.
Nhưng trong khoảng trống đó, Tí hiểu ra một điều.
Có những cuộc chờ đợi không phải để gặp lại, mà để học cách buông.
Một buổi sáng, khi nắng vừa chạm mặt sông, Tí đứng ở bến.
Nó nhìn ra xa không có gì, nhưng nó không thấy buồn.
Chỉ thấy nhẹ, như thể có ai đó vừa đi qua, và lần này… không còn quay lại.
02:12 - 26/3/2026
Copyright © 2024 Bản quyền thuộc về Sân Khấu Online
Đang online: 14 | Tổng lượt truy cập: 1,581,853