Cuối con hẻm nhỏ có một khu vườn bị khóa bằng cánh cổng sắt cũ.
Ban ngày, khu vườn trông rất bình thường: cỏ mọc lưa thưa, vài bụi cây thấp, một cây bàng già đứng im như đang ngủ. Không hoa, không màu sắc, không ai ghé vào.
Người lớn bảo:
“Vườn bỏ hoang rồi.”
Chỉ có Linh biết:
ban ngày khu vườn chưa thức.
Linh thấy khu vườn nở hoa vào một đêm mất ngủ.
Đèn trong nhà đã tắt. Tiếng xe ngoài đường thưa dần. Linh nhìn ra cửa sổ, và thấy cánh cổng sắt cũ… mở hé.
Không ai mở.
Nhưng bên trong, ánh sáng xanh nhạt lan ra, như sương có màu.
Linh bước ra.
Cỏ dưới chân mềm và ấm. Những bông hoa lạ nở ra rất chậm, cánh mỏng, trong suốt, như được làm từ ánh trăng. Mỗi bông hoa tỏa ra một mùi rất khác: mùi giấy vở mới, mùi mưa đầu mùa, mùi bếp than hồng.
Linh đứng lặng.
Khu vườn đang thở.
Không chỉ có Linh.
Từ những ngôi nhà xung quanh, từng đứa trẻ bước ra, không hẹn trước, không gọi nhau. Chúng đi rất nhẹ, như sợ làm vỡ đêm.
Có đứa hay khóc.
Có đứa ít nói.
Có đứa ban ngày luôn cười.
Trong khu vườn, chúng không cần giới thiệu.
Hoa tự nở quanh từng đứa.
Linh thấy hoa nở trước mặt mình có màu vàng nhạt.
Một bông khác, trước mặt cậu bé gầy gò, có màu xanh đậm, như nước sông đêm. Trước một bé gái hay cúi đầu, hoa có màu trắng, sáng hơn trăng.
Không ai chạm vào hoa.
Nhưng mỗi khi ai đó thở dài, một cánh hoa rung nhẹ.
Linh hiểu ra:
hoa không cần hái.
Hoa chỉ cần được ở đó.
Một đêm, Linh mang theo nỗi buồn rất lớn.
Ba mẹ cãi nhau. Linh không khóc. Nhưng trong ngực cậu, có một khoảng trống lạnh.
Hoa quanh Linh nở dày hơn. Ánh sáng ấm hơn.
Không ai hỏi.
Không ai an ủi.
Nhưng nỗi buồn nhẹ đi.
Ban ngày, Linh dẫn mẹ ra khu vườn.
“Ở đây có hoa.”
Mẹ nhìn.
“Chỉ có cỏ thôi con.”
Linh không giải thích.
Vì cậu hiểu:
có những nơi chỉ mở cửa cho người chưa quen giấu cảm xúc.
Thời gian trôi.
Một vài đứa trẻ không đến nữa. Chúng lớn lên, bận rộn hơn, quen với việc không nói ra.
Mỗi lần một đứa không đến, một góc vườn tắt bớt ánh sáng.
Nhưng khu vườn không buồn.
Nó vẫn chờ.
Một đêm, Linh đứng trước cổng.
Cậu không bước vào.
Cậu đã học được cách tự ngồi yên với cảm xúc của mình. Không cần hoa nữa.
Cánh cổng vẫn mở.
Hoa vẫn nở.
Nhưng Linh mỉm cười, quay về.
Nhiều năm sau, khu vườn được sửa lại thành công viên nhỏ.
Ban ngày có xích đu, ghế đá, trẻ con chạy nhảy.
Ban đêm, không ai biết.
Nhưng nếu có một đứa trẻ nào đó mất ngủ, mở cửa sổ nhìn ra, có thể sẽ thấy:
ánh sáng rất khẽ
và hoa nở không tên.
Có những nơi không chữa lành,
chỉ cho phép ta được buồn mà không bị hỏi.
Và có những khu vườn không cần tồn tại mãi,
chỉ cần nở
đúng lúc ta còn là một đứa trẻ.
Copyright © 2024 Bản quyền thuộc về Sân Khấu Online
Đang online: 14 | Tổng lượt truy cập: 1,164,529