Nguyễn Nguyễn biết đến Hoa Hồng qua Facebook – theo một cách rất… thời đại. Hai con người thật bước ra từ thế giới ảo, gặp nhau bằng chữ, ở lại bằng sự kiên nhẫn, và lớn lên cùng nhau trong những cuộc trò chuyện không hẹn trước.
Năm đó Hoa Hồng mới mười lăm. Ở tuổi người ta dễ xao động vì những điều lấp lánh bên ngoài, cô bé lại chọn cách đi vào bên trong. Môn nào chưa giỏi thì lùi lại học từ đầu. Đoạn nào chưa hiểu thì đọc chậm, hỏi kỹ, hỏi đến khi nào chạm được lõi vấn đề mới thôi.
Hoa Hồng thường “trú ngụ” trong các nhóm văn học, lặng lẽ đọc, rồi bất ngờ đặt những câu hỏi trúng vào chỗ khó nhất. Không ồn ào, không khoa trương, cô hiện lên qua những dòng chữ gọn ghẽ – có khi sắc lạnh, cứng cỏi đến mức tưởng như của một cậu con trai; có khi lại vụng về, non nớt đúng tuổi mười lăm...
Ban đầu, Nguyễn Nguyễn trả lời vì phép lịch sự. Sau đó, vì tò mò. Rồi dần dần… vì quen.
Anh không nhớ từ khi nào mình trở thành một “gia sư online” bất đắc dĩ của đủ học sinh từ nhiều trường khác nhau. Trong số đó, Hoa Hồng là cái tên nổi bật nhất – không phải vì điểm số, mà vì sự bền bỉ tìm tòi, như thể cô đang tự mở đường cho chính mình.
Hỏi về văn học cổ điển? Anh trả lời.
Vướng một đoạn văn khó? Anh giảng lại theo cách đơn giản nhất.
Bí khi viết? Anh gợi ý, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ viết thay.
Có những đêm đã quá nửa, điện thoại anh rung khẽ:
“Anh ơi, đoạn này em hiểu sai chỗ nào không?”
Anh vẫn trả lời. Không cáu gắt. Không sốt ruột. Với anh, đó là một thói quen tử tế – và cũng là một niềm vui âm thầm. Nhìn các em bớt sợ văn chương, học cách chạm vào chữ nghĩa nhẹ nhàng hơn, khiến một ngày làm việc căng thẳng của anh dịu lại. Nguyễn Nguyễn không học sư phạm. Anh chỉ tình cờ bước vào những nhóm ấy với mong muốn giúp các bạn trẻ tìm ra cách phát triển bản thân tự nhiên nhất. Nhưng rồi anh nhận ra, điều làm mình thấy thú vị nhất là được nhìn một cô bé lớn lên từng chút qua từng con chữ.
Biệt thự của Nguyễn Nguyễn nằm giữa trung tâm thành phố, mà yên tĩnh đến lạ. Không vườn rộng, không trang trí cầu kỳ. Chỉ có hàng hồng leo màu hồng trồng dọc hàng rào. Nhờ đón được hướng gió, ngôi nhà mát mẻ quanh năm, hiếm khi cần đến máy lạnh. Đến mùa, hoa phủ kín hàng rào bằng sắc hồng dịu dàng – không rực rỡ phô trương, nhưng càng ngắm lâu càng thấy khó rời mắt.
Có lần, Hoa Hồng hỏi:
“Sao anh chỉ trồng hồng hồng thôi?”
Anh đáp ngắn gọn:
“Vì nó không cần chứng minh mình nổi bật.”
Thời gian trôi. Hoa Hồng lớn lên. Câu hỏi của cô thay đổi. Văn phong chững chạc hơn. Tin nhắn không còn chỉ xoay quanh bài vở, mà len vào đó là những điều vu vơ: một cơn mưa làm lòng nặng xuống, một ngày mệt mỏi, một cảm giác bị hiểu lầm không biết chia sẻ cùng ai.
Nguyễn Nguyễn vẫn giữ ranh giới rất rõ ràng. Anh là người đi trước, là người hướng dẫn. Anh chưa bao giờ bước quá vị trí ấy. Có những điều anh chọn im lặng, bởi anh hiểu, thời gian mới là câu trả lời tử tế nhất cho mọi rung động chưa kịp gọi tên.
Chỉ có một điều anh không nhận ra ngay: giữa những dòng chữ trao đi – nhận lại suốt mấy năm trời, sự quen thuộc đã lặng lẽ bén rễ. Như những dây hồng leo trước nhà. Ban đầu chỉ vài nhánh mảnh mai. Nhưng đến một mùa nào đó, khi ngoảnh lại, cả hàng rào đã kín hoa tự lúc nào không hay.
Và rồi Nguyễn Nguyễn hiểu:
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lần gặp gỡ.
Chúng bắt đầu bằng việc ai đó chọn ở lại – đúng vị trí của mình, đúng thời điểm của người kia, và đủ kiên nhẫn để chờ một mùa hoa nở.
Copyright © 2024 Bản quyền thuộc về Sân Khấu Online
Đang online: 16 | Tổng lượt truy cập: 1,185,415