tình trăng 7

  • 17/02/2026
  • đối đáp kiêu kỳ

    Chiều thành phố vừa tắt nắng.
    Cánh cổng sắt phủ đầy hoa hồng leo màu hồng phấn vẫn khép hờ. Nguyễn Nguyễn vừa xuống xe, vali còn chưa kịp kéo vào trong thì anh nhìn thấy một dáng người quen đứng tựa vào hàng rào.

    Hoa Hồng.

    Tay khoanh trước ngực.
    Ánh mắt không nhìn thẳng.
    Rõ ràng là đang bực.

    “Em đứng đây bao lâu rồi?” Nguyễn Nguyễn hỏi, giọng trầm, không vội.

    “Không lâu.”
    Cô đáp gọn lỏn.
    “Chỉ đủ để biết anh lại đi hai tuần mà không cần báo trước.”

    Nguyễn Nguyễn nhìn cô một lúc.
    “Anh có nhắn.”

    “Tin nhắn ba chữ ‘Anh đi rồi’ mà gọi là báo trước à?”
    Hoa Hồng ngẩng lên, ánh mắt kiêu kỳ rất rõ.
    “Hay anh nghĩ em quen rồi nên không cần nói nhiều?”

    Gió khẽ lay những chùm hoa hồng phía sau lưng cô.
    Nguyễn Nguyễn đặt tay lên vali, không tiến lại quá gần.

    “Anh không nghĩ em quen. Anh nghĩ em hiểu.”

    Hoa Hồng bật cười khẽ, nhưng là kiểu cười không vui.
    “Hiểu cái gì? Hiểu là mỗi lần anh biến mất, em phải ngồi đoán xem anh đang ở đâu? Hay hiểu là em chỉ nên là người nghe anh kể lại sau khi mọi thứ đã xong?”

    Nguyễn Nguyễn im lặng vài giây.
    Ánh mắt anh không giận, nhưng nghiêm nghị hơn thường ngày.

    “Em đang giận vì anh đi.”
    “Em đang giận vì anh không cần em đi cùng.” – Hoa Hồng cắt lời.

    Không khí khựng lại.

    Nguyễn Nguyễn bước gần thêm một bước, nhưng vẫn giữ khoảng cách đủ an toàn.
    “Em muốn đi cùng anh để làm gì?”

    Hoa Hồng hơi sững lại.
    Cô không ngờ anh hỏi thẳng như vậy.

    “Để… để không bị bỏ lại.”

    Giọng cô nhỏ đi một chút, nhưng vẫn cố giữ vẻ kiêu kỳ.

    Nguyễn Nguyễn nhìn thẳng vào cô.
    “Anh không bỏ lại em. Anh chỉ không muốn em đi theo anh khi chưa biết mình thực sự muốn gì.”

    Hoa Hồng nhíu mày.
    “Ý anh là em còn trẻ con?”

    “Ý anh là em còn nóng.”
    Giọng anh chậm rãi.
    “Và anh không muốn một cảm xúc nóng vội quyết định thay cả hai.”

    Cô im lặng.
    Cái im lặng lần này không còn là dỗi nữa, mà là suy nghĩ.

    “Anh lúc nào cũng lý trí như vậy sao?” – cô hỏi, hơi thách thức.

    Nguyễn Nguyễn khẽ cười, rất nhẹ.
    “Không. Nếu lý trí hoàn toàn, anh đã không đứng đây giải thích.”

    Hoa Hồng quay mặt đi, nhìn vào những chùm hoa hồng leo phía sau lưng anh.

    “Nhà anh… trồng nhiều hoa hồng thế này từ bao giờ?”

    “Lâu rồi.”
    “Vì ai?”

    Nguyễn Nguyễn nhìn cô, ánh mắt sâu hơn bình thường.

    “Vì một người rất kiêu kỳ.”

    Hoa Hồng khựng lại.
    Tim đập nhanh hơn một nhịp, nhưng cô vẫn cố giữ giọng bình thản.

    “Nghe có vẻ anh tự tin quá.”

    “Không.”
    Anh lắc đầu.
    “Anh chỉ kiên nhẫn.”

    Gió thổi qua, mang theo mùi hương hoa dịu nhẹ.
    Hoa Hồng nhìn anh lâu hơn bình thường, ánh mắt không còn bực bội như lúc đầu.

    “Lần sau…”
    Cô nói chậm.
    “Đi đâu thì nói rõ hơn một chút.”

    Nguyễn Nguyễn gật đầu.
    “Lần sau anh sẽ nói rõ. Nhưng em cũng phải hứa một điều.”

    “Điều gì?”

    “Đừng đứng ngoài cổng giận dữ như thế này nữa.”
    Anh nhìn cô, nghiêm nhưng ấm.
    “Nếu muốn gặp anh, cứ gõ cửa.”

    Hoa Hồng mím môi, rồi khẽ đáp:
    “Em sẽ cân nhắc.”

    Nhưng khi Nguyễn Nguyễn đẩy cổng bước vào, cô không còn đứng ngoài nữa.

    Bài viết liên quan