tình trăng 6

  • 17/02/2026
  • Chương tiếp theo – Khu vườn hồng

    Hoa Hồng bước qua cánh cổng sắt khi Nguyễn Nguyễn đẩy nhẹ sang một bên.
    Không có lời mời long trọng, chỉ là một câu rất khẽ:
    “Vào đi em.”

    Bên trong, khu vườn mở ra như một khoảng thở khác của thành phố.
    Hoa hồng leo phủ kín những bức tường thấp, màu hồng phấn dịu, không quá đậm, không quá nhạt — giống như cách người ta giữ lại điều gì đó cho riêng mình, không cần ai cũng phải nhìn thấy.

    Hoa Hồng đứng yên vài giây.
    Cô không giấu được ánh mắt ngạc nhiên.

    “Đẹp quá…”
    Cô nói, rất nhỏ, như sợ làm động đến không khí yên tĩnh ấy.

    Nguyễn Nguyễn không đáp ngay.
    Anh nhìn khu vườn, rồi nhìn cô, ánh mắt bình thản nhưng sâu.
    “Anh trồng chúng từ những năm đầu viết văn. Khi mọi thứ còn chưa rõ ràng.”

    Hoa Hồng quay sang.
    “Chưa rõ ràng… là sao?”

    Nguyễn Nguyễn mỉm cười.
    “Là khi anh chưa biết mình sẽ là ai. Nhà văn, hay doanh nhân, hay chỉ là một người thích viết trong những đêm dài.”

    Họ đi chậm trên lối lát đá nhỏ.
    Hoa Hồng cúi xuống chạm nhẹ vào một cánh hoa.
    “Em cứ nghĩ anh viết vì có cảm hứng sẵn.”

    “Không.”
    Nguyễn Nguyễn lắc đầu.
    “Anh viết vì có những lúc không biết nói với ai. Công nghệ giúp anh làm việc, kinh doanh giúp anh đứng vững. Nhưng viết… là cách anh ở lại với chính mình.”

    Hoa Hồng không nói gì thêm.
    Cô bỗng thấy người đàn ông đi cạnh mình không còn chỉ là “Nguyễn Nguyễn trên mạng” — người trả lời tin nhắn đúng giờ, giảng bài đâu ra đấy.
    Anh là một con người có những khoảng lặng riêng, được giấu rất kỹ.

    Họ dừng lại trước một giàn hoa hồng leo phủ kín hàng rào trong cùng.
    Đến mùa, cả khoảng ấy như chìm trong màu hồng mềm mại.

    “Em thấy không,” Nguyễn Nguyễn nói, giọng trầm hơn,
    “hoa hồng không cần nở nhanh. Chỉ cần đúng mùa.”

    Hoa Hồng ngước lên nhìn anh.
    Khoảnh khắc đó rất ngắn, nhưng rất rõ.
    Cô chợt hiểu vì sao anh luôn chờ cô đủ lớn, đủ chín, đủ bình tĩnh.

    “Anh…”
    Cô ngập ngừng.
    “Anh khác những gì em nghĩ.”

    Nguyễn Nguyễn không phủ nhận.
    “Và em cũng vậy.”

    Gió nhẹ thổi qua khu vườn.
    Hoa hồng khẽ lay.
    Không ai nói thêm điều gì, nhưng cả hai đều biết —
    từ giây phút Hoa Hồng bước vào khu vườn này,
    mối quan hệ của họ đã không còn chỉ là những dòng chữ trên màn hình nữa.

    Nó đã có mùi hương.
    Có ánh sáng.
    Và có một sự thật đang lặng lẽ nảy mầm.

    Bài viết liên quan