Tiếng mưa đêm trút xuống mái tôn căn phòng trọ mục nát như những gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Biên. Trên chiếc bàn gỗ tróc sơn, xấp tiền polymer phẳng phiu—thứ mà anh vừa nhận từ gã bầu show hợm hĩnh sau khi chấp nhận hát một bài ca cổ bị bóp méo, xúc phạm nghề nghiệp—vẫn nằm đó. Nó tỏa ra một mùi nhựa mới hăng nồng, lạnh ngắt và xa lạ.
Biên đưa bàn tay run rẩy chạm vào xấp tiền. Anh đã đánh đổi tất cả để có nó.
Hoàng không phải người xấu từ trong máu mủ. Nhưng mười năm trước, khi gánh hát rã đám, mẹ anh nằm viện mà trong túi không có nổi một triệu đồng, khi người mẹ già qua đời trên băng ca bệnh viện vì anh không xoay đâu ra năm triệu đồng tiền viện phí, một vết rách hoang dã đã đâm sâu vào tâm khảm Biên. Đêm đó, quỳ trước linh cữu mẹ, anh gào khóc trong uất ức và thề với bóng tối: "Trên đời này, chỉ có tiền mới không phản bội mình. Chỉ có tiền mới cứu được mạng người!"
Cơn chấn thương tâm lý ấy đã biến Biên thành một tín đồ cuồng tín của đồng tiền. Anh lao vào cuộc kiếm tiền như một kẻ khát nước trên sa mạc. Để có tiền, anh sẵn sàng quỳ gối trước những gã nhà giàu trọc phú, mỉm cười đón nhận những lời lăng mạ. Để bảo vệ các bản hợp đồng béo bở, anh nhắm mắt lờ đi khi thầy cũ—người từng chắt chiu từng ngụm nước dạy anh cất giọng ca—bị người ta chèn ép đến mức phải rời bỏ sân khấu.
Khi Nhã, người con gái yêu anh bằng tất cả sự thuần khiết, nắm lấy tay anh khóc nấc lên:
- Anh Biên ơi, anh bán mất tâm hồn mình rồi!
Biên đã hất tay cô ra. Anh nhìn cô bằng ánh mắt vô cảm của một kẻ đã hóa đá:
- Tâm hồn có nuôi sống được ai không? Lẽ phải có trả được tiền nhà không?
Nhã ra đi. Bạn bè quay lưng. Nhưng Biên không quan tâm. Càng nhiều tiền, anh càng dựng lên quanh mình một pháo đài kiên cố. Anh chìm đắm trong cảm giác quyền lực giả tạo khi thấy những kẻ xung quanh "răm rắp tuân lệnh" mình chỉ vì anh xòe tiền ra. Anh tự thuyết phục mình rằng mình thông minh, mình thực tế, còn những người nói chuyện đạo đức chỉ là lũ ngốc nghếch, vô năng.
Cho đến đêm nay.
Trận bão tài chính và cú lừa từ chính những "đối tác tri kỷ" đã quét sạch toàn bộ tài sản anh tích góp suốt mười năm. Cùng một lúc, danh tiếng sụp đổ, nợ nần chồng chất. Khi pháo đài tiền bạc sụp đổ, Biên mới bàng hoàng nhận ra một sự thật tàn nhẫn: Anh hoàn toàn cô độc.
Những kẻ từng tung hô anh, từng nhận lương từ anh để nịnh hót, giờ đây ngoảnh mặt đi như chưa từng quen biết. Có kẻ còn ngoảnh lại bồi thêm một cú đá, công khai chế giễu sự ngã ngựa của anh trên mạng xã hội để kiếm vài lượt tương tác.
Biên ngồi gục xuống sàn nhà xông mùi ẩm mốc. Sự dằn xé nội tâm—thứ mà anh đã dùng tiền để nén chặt suốt mười năm qua—bây giờ bùng lên như một ngọn lửa gặm nhấm từng khúc ruột. Anh nhìn vào gương và xót xa đến điên dại: Người trong gương không còn là anh kép chính tài hoa với đôi mắt sáng ngời năm xưa, mà chỉ là một cái xác không hồn, một kẻ nô lệ bị ông chủ "Đồng Tiền" vắt kiệt rồi vứt bỏ không tiếc thương.
Anh đã dẫm đạp lên tình thầy trò, xé nát tình yêu, phụ bạc tình bạn để đổi lấy thứ an toàn giả tạo này. Để rồi cuối cùng, khi tiền mất đi, anh chẳng còn lại gì—không một người bạn, không một điểm tựa, và tồi tệ nhất là không còn chính mình.
Sự đau đớn không nằm ở việc anh trở lại tay trắng, mà ở chỗ anh nhận ra: Toàn bộ bi kịch đời anh không phải vì anh thiếu tiền, mà vì anh đã để đồng tiền tước đi mất năng lực được làm một con người trọn vẹn.
Giữa cơn mưa đêm lạnh giá, Hoàng ôm lấy đầu, bật khóc nức nở—tiếng khóc muộn màng của một kẻ vừa thức tỉnh sau một cơn mê dài đầy máu và nước mắt.
Copyright © 2024 Bản quyền thuộc về Sân Khấu Online
Đang online: 11 | Tổng lượt truy cập: 1,673,728