Sau đêm ấy, Minh phát hiện ra một điều rất kỳ lạ.
Anh từng mong Linh biết ghen.
Anh đã dùng đủ cách để nhìn thấy một chút bất an trong mắt cô.
Và cuối cùng, anh đã thành công.
Nhưng khi Linh thực sự ghen, Minh lại bắt đầu sợ.
Sợ ánh mắt ấy.
Sợ những khoảng lặng của cô.
Sợ nhất là lúc Linh không nói gì.
Bởi anh đã hiểu một điều:
Linh không phải không biết ghen. Linh chỉ không dễ dàng trao cảm xúc của mình cho bất kỳ ai.
Một khi cô đã yêu, cảm xúc ấy sâu đến mức chính Minh cũng không biết nó nằm ở đâu trong cô.
Những ngày đầu tiên sau chuyện đó, Linh vẫn bình thường.
Cô vẫn đi làm.
Vẫn mang cà phê cho Minh.
Vẫn hỏi anh hôm nay diễn lúc mấy giờ.
Vẫn nhắc:
“Anh nhớ ăn tối.”
Nhưng Minh bắt đầu để ý những điều rất nhỏ.
Ví dụ, khi anh nói:
“Hôm nay anh diễn chung với một bạn nữ mới.”
Linh sẽ ngẩng lên.
“Ừ.”
Chỉ một tiếng “ừ”.
Nhưng ánh mắt cô dừng lại trên anh lâu hơn bình thường đúng hai giây.
Minh lập tức giải thích:
“Vai này không có cảnh tình cảm.”
Linh bật cười.
“Em có hỏi đâu.”
“Anh nói trước.”
“Anh có tật giật mình à?”
“Không.”
“Thế sao giải thích?”
“Anh…”
Minh nghẹn lời.
Linh quay đi, cố nhịn cười.
“Anh càng giải thích, em càng nghi.”
“Linh!”
Cô bật cười thành tiếng.
Lần đầu tiên Minh hiểu rằng:
ghen không phải lúc nào cũng là nước mắt.
Đôi khi nó là một cái nhìn.
Một khoảng im lặng.
Một câu hỏi tưởng như vô tình.
Hoặc đơn giản chỉ là việc người ta nhớ rất rõ một điều mà trước đây mình không bao giờ để tâm.
Một buổi chiều, Minh đi quay quảng cáo.
Bạn diễn là một cô gái trẻ, xinh đẹp và nổi tiếng.
Sau khi quay xong, đạo diễn đề nghị hai người chụp thêm vài tấm ảnh hậu trường.
Minh không nghĩ gì.
Anh đứng cạnh cô gái, cười trước máy ảnh.
Tối hôm đó, những bức ảnh xuất hiện trên mạng.
Linh nhìn thấy.
Cô không nhắn gì.
Minh về đến nhà.
Căn hộ vẫn sáng đèn.
Linh đang ngồi trên sofa, laptop đặt trên bàn.
“Em chưa ngủ à?”
“Chưa.”
“Em xem ảnh rồi?”
“Rồi.”
Minh đứng lại.
“Anh giải thích…”
Linh đóng laptop.
“Em có hỏi đâu.”
Minh chợt thấy câu nói này quen quá.
“Nhưng anh muốn nói.”
Linh nhìn anh.
“Vậy nói đi.”
“Đó là ảnh hậu trường.”
“Em biết.”
“Không có gì cả.”
“Em biết.”
“Anh chỉ…”
Linh đứng dậy.
“Minh.”
“Ừ?”
“Anh không cần phải giải thích mọi thứ.”
Minh im lặng.
“Em tin anh.”
“Nhưng…”
“Nhưng em cũng ghen.”
Lần này Linh nói rất thẳng.
Minh nhìn cô.
Tim anh đập mạnh.
Không phải vì khó chịu.
Mà vì lần đầu tiên anh nghe Linh nói câu ấy một cách bình thản.
“Em ghen thật à?”
“Ừ.”
“Ghen nhiều không?”
Linh suy nghĩ.
“Không biết.”
“Thế sao em không giận?”
“Em đang học.”
“Học gì?”
“Học cách nói ra cảm xúc.”
Minh không nói được gì.
Linh mỉm cười.
“Anh bảo em phải nói mà.”
Minh bước đến gần cô.
“Anh không nghĩ em sẽ nghe lời nhanh thế.”
“Em là kỹ sư.”
“Thì?”
“Đã nhận yêu cầu thì phải triển khai.”
Minh bật cười.
Nhưng lần này anh không còn trêu cô là một đoạn code.
Anh chỉ đưa tay ôm cô.
Rất nhẹ.
Như thể sợ làm vỡ một điều gì đó rất mong manh.
Từ ngày ấy, Minh bắt đầu thay đổi.
Không phải vì Linh yêu cầu.
Mà vì anh hiểu.
Anh không còn cố tình tạo ra những tình huống để cô ghen.
Không còn kể những chuyện về bạn diễn với giọng nửa đùa nửa thật.
Không còn hỏi:
“Em có ghen không?”
Bởi anh đã biết câu trả lời.
Và anh cũng biết một điều quan trọng hơn:
Một người có thể ghen vì yêu, nhưng không ai muốn tình yêu của mình trở thành một cuộc thi xem ai chịu đựng giỏi hơn.
Minh bắt đầu học cách bảo vệ cảm xúc của Linh.
Có lần một nữ diễn viên sau buổi tập vô tư khoác tay Minh để chụp ảnh.
Minh nhẹ nhàng tách tay ra.
Không phải vì sợ Linh nhìn thấy.
Mà vì anh biết mình nên làm vậy.
Linh biết chuyện.
Cô chỉ nói:
“Anh trưởng thành rồi.”
Minh cười.
“Nhờ em.”
“Không.”
“Không gì?”
“Nhờ anh tự hiểu.”
Minh nhìn cô.
Câu nói ấy làm anh yêu cô thêm một chút.
Nhưng rồi một chuyện khác xảy ra.
Minh nhận được lời mời tham gia một bộ phim lớn.
Vai chính.
Đạo diễn nổi tiếng.
Cát-xê cao.
Một bước tiến rất lớn trong sự nghiệp.
Nhưng kịch bản có một số cảnh tình cảm khá táo bạo.
Minh cầm kịch bản về nhà.
Linh đang làm việc.
“Anh có chuyện muốn nói.”
“Gì vậy?”
“Anh được mời đóng phim.”
Linh ngẩng lên.
“Vai gì?”
“Nam chính.”
Mắt cô sáng lên.
“Thật à?”
“Ừ.”
“Chúc mừng anh!”
Linh đứng dậy ôm anh.
Minh ôm lại cô.
Nhưng chỉ vài giây sau, anh nói:
“Có một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Phim có cảnh tình cảm.”
Linh im lặng.
Minh nhìn cô.
Anh không biết tại sao mình lại hồi hộp đến thế.
Trước đây, chính anh là người muốn nhìn thấy Linh ghen.
Bây giờ chỉ một ánh mắt của cô cũng khiến anh lo lắng.
Linh hỏi:
“Cảnh thế nào?”
“Khá gần gũi.”
“Có bắt buộc không?”
“Đạo diễn nói là cần cho câu chuyện.”
Linh ngồi xuống.
Không nổi giận.
Không khóc.
Không nói “anh không được đóng”.
Cô chỉ hỏi:
“Anh có muốn đóng không?”
“Có.”
“Rất muốn?”
“Ừ.”
Linh gật đầu.
“Vậy anh đóng.”
Minh ngạc nhiên.
“Em không phản đối?”
“Đó là nghề của anh.”
“Nhưng em…”
Linh ngừng lại.
“Em ghen.”
Minh im lặng.
“Em không thích.”
Cô nói thật.
“Nhưng em không muốn anh từ bỏ một vai diễn quan trọng chỉ vì em.”
Minh nhìn cô.
“Vậy em muốn anh làm gì?”
Linh suy nghĩ rất lâu.
“Em muốn anh nhớ rằng có một người đang yêu anh ở nhà.”
Minh khựng lại.
“Và?”
“Và nếu có thể…”
Linh nhìn anh.
“Đừng để những cảnh diễn ấy trở thành thứ mang cảm xúc của nhân vật về nhà.”
Minh cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại.
“Linh…”
“Em không cần anh hứa sẽ không bao giờ có cảnh tình cảm.”
Cô nói rất chậm:
“Em chỉ cần anh biết đâu là nhân vật, đâu là anh.”
Minh bước đến trước mặt cô.
“Anh biết.”
“Thật không?”
“Thật.”
“Anh chắc chứ?”
Minh cúi xuống nhìn cô.
“Vì anh có thể yêu một nhân vật trên sân khấu.”
Anh đưa tay chạm nhẹ lên tóc cô.
“Nhưng người anh muốn trở về sau khi sân khấu tắt đèn…”
Anh mỉm cười.
“Chỉ có em.”
Linh nhìn anh.
Mắt cô đỏ lên.
“Anh nói câu này nghe được đấy.”
“Anh học từ em.”
“Em dạy anh bao giờ?”
“Không biết.”
Minh cười.
“Chắc vì yêu em lâu quá rồi.”
Ngày bộ phim bấm máy.
Linh không đến trường quay.
Cô biết đó là công việc của anh.
Nhưng tối hôm ấy, Minh về nhà rất muộn.
Linh vẫn thức.
“Anh mệt không?”
“Có.”
“Ăn gì chưa?”
“Chưa.”
Cô đứng dậy đi vào bếp.
Minh nhìn theo.
Đột nhiên anh hiểu rằng mình đã từng quá ích kỷ.
Anh từng muốn cô ghen để chứng minh tình yêu.
Nhưng tình yêu thật sự không nằm trong ánh mắt ghen tuông.
Nó nằm trong việc một người vẫn đứng đó, sau khi biết người mình yêu phải bước vào những thế giới mà mình không thể bước cùng.
Linh mang thức ăn ra.
“Ăn đi.”
Minh ngồi xuống.
“Linh.”
“Ừ?”
“Cảm ơn em.”
“Vì gì?”
“Vì đã tin anh.”
Linh mỉm cười.
“Không.”
“Lại không?”
“Em không chỉ tin anh.”
“Thế?”
“Em tin cả tình yêu của mình.”
Minh sững người.
Linh cúi xuống, tiếp tục ăn.
Cô nói như thể đó là một điều hết sức bình thường:
“Nếu một tình yêu chỉ tồn tại được khi không có người thứ ba, không có khoảng cách, không có cám dỗ, không có thử thách…”
Cô nhìn anh.
“Thì tình yêu ấy chưa chắc đã đủ mạnh.”
Minh không nói gì.
Anh chỉ đưa tay nắm lấy tay cô.
Đêm ấy, Linh ngủ trước.
Minh ngồi bên cửa sổ.
Anh nhìn cô gái đang ngủ.
Không trang điểm.
Không son phấn.
Mái tóc hơi rối.
Gương mặt bình yên.
Anh bất chợt nghĩ:
Người ta thường tưởng những người lý trí là những người ít yêu.
Nhưng không phải.
Có những người càng lý trí càng yêu sâu.
Bởi khi họ lựa chọn một ai đó, họ không lựa chọn bằng một phút rung động.
Họ lựa chọn bằng tất cả những gì mình đã suy nghĩ, đã cân nhắc, đã hiểu, đã tin.
Linh là như vậy.
Cô không yêu Minh bằng sự chiếm hữu.
Cô yêu anh bằng sự tin tưởng.
Và chính điều đó khiến Minh sợ hơn bất cứ cơn ghen nào.
Bởi nếu một ngày anh làm mất niềm tin ấy…
Anh biết mình sẽ không chỉ mất một người yêu.
Anh sẽ mất người đã từng đặt cả trái tim mình vào tay anh mà không cần khóa lại.
Minh bước đến bên giường.
Anh cúi xuống, hôn thật nhẹ lên trán Linh.
Không phải nụ hôn trên sân khấu.
Không phải một phép thử.
Không phải để nhìn xem cô có phản ứng hay không.
Chỉ là một nụ hôn của một người đàn ông đã hiểu mình may mắn đến thế nào.
Linh đang ngủ bỗng khẽ nói:
“Minh…”
Anh giật mình.
“Ừ?”
“Anh lại thử em à?”
Minh bật cười.
“Không.”
“Thế hôn làm gì?”
“Vì anh yêu em.”
Linh vẫn nhắm mắt.
“À…”
Một lúc sau, cô nói rất nhỏ:
“Vậy được.”
Minh nằm xuống bên cạnh cô.
Trong bóng tối, Linh khẽ nắm lấy tay anh.
“Minh.”
“Ừ?”
“Nếu sau này em ghen…”
“Ừ?”
“Anh đừng sợ.”
“Anh không sợ.”
“Thật?”
“Thật.”
Linh mỉm cười.
“Vì em ghen nghĩa là em yêu anh.”
Minh im lặng vài giây.
Rồi anh nói:
“Anh biết.”
“Nhưng…”
“Gì?”
“Anh cũng đừng làm em phải ghen nhiều.”
Minh bật cười.
“Anh hứa.”
Linh nhắm mắt lại.
“Vậy thì ngủ đi.”
“Ừ.”
Căn phòng chìm vào yên tĩnh.
Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng.
Những dòng xe chạy qua như những mạch dữ liệu không bao giờ ngừng nghỉ.
Nhưng trong căn phòng nhỏ ấy, hai người nằm cạnh nhau, không cần nói thêm điều gì.
Bởi đôi khi, tình yêu trưởng thành không phải là không còn sợ mất nhau.
Mà là sợ mất nhau đủ nhiều để biết cách gìn giữ nhau.
Và lần đầu tiên, Minh hiểu:
Linh không phải một đoạn code lạnh lùng.
Cô là một bản nhạc được viết bằng logic.
Càng đọc kỹ, càng nghe lâu, càng nhận ra bên dưới những cấu trúc tưởng như hoàn hảo ấy là một trái tim yêu sâu đến mức…
chỉ cần một người thật sự biết cách lắng nghe, cả thế giới bên trong cô sẽ ngân lên.
Copyright © 2024 Bản quyền thuộc về Sân Khấu Online
Đang online: 25 | Tổng lượt truy cập: 1,589,863