Chiều cuối năm...

  • 09/02/2026
  • "Chiều cuối năm " - nỗi nhớ rất nhẹ, mỏng như sương sớm. Nhớ những ngày....
    Có những buổi chiều, ký ức không gõ cửa ồn ào mà chỉ khẽ chạm vào lòng người như một làn gió mỏng - như là chiều nay cuối năm vậy...

    Chiếc bàn tre cũ, thứ bàn đã ngả màu thời gian, bề mặt sờn lên bởi bao mùa mưa nắng. Trước mặt là cuốn sổ mở dang dở, cây bút nằm nghiêng như vừa tạm nghỉ sau một dòng suy nghĩ chưa kịp viết thành câu. Bên cạnh, cành hoa đào hồng phai cắm vội, mộc mạc như chính cách mùa xuân ghé về làng quê – không phô trương, chỉ đủ để lòng người dịu lại.

     

     

    Phía xa xa, cây đa cổ thụ đang xòe tán rộng, rễ buông chạm đất như níu giữ bao câu chuyện cũ. Mái đình rêu phong nằm im lặng, chứng kiến những buổi trưa hè tiếng ve ran, những ngày hội làng rộn ràng trống chiêng, và cả những chiều vắng như thế này – khi thời gian dường như chậm hơn một nhịp. Hàng tre đứng sát bên nhau, xanh thẫm, hiền lành, gợi cảm giác che chở rất quen, rất quê.

     

     

    Chiều cuối năm không buồn, cũng chẳng vui rõ ràng. Chỉ là một nỗi nhớ rất nhẹ, mỏng như sương sớm. Nhớ những ngày chưa kịp gọi tên là bận rộn. Nhớ tiếng mẹ gọi về ăn cơm khi nắng vừa tắt sau lũy tre. Nhớ mùi khói rơm vương trên mái tóc, nhớ cả cảm giác bình yên khi chẳng cần phải đi đâu xa để tìm thấy chính mình.

     

     

    Màu xanh cốm thân quen như hương cốm hòa vào màu cây lá, không nổi bật, nhưng vừa vặn đến lạ. Như thể người không chỉ ngồi trong khung cảnh ấy, mà thuộc về nó. Mọi thứ đều giản dị: bàn tre, hoa đào, cuốn sổ, gói bánh vuông vức đặt bên cạnh. Vậy mà chính sự giản dị ấy lại giữ chân người ta lâu hơn, khiến ai nhìn cũng muốn dừng lại một chút, thở chậm lại một chút.

     

     

    Có lẽ, tản văn đẹp nhất không nằm trên trang giấy, mà nằm ở khoảnh khắc con người ta cho phép mình lắng xuống. Ở nơi không cần phải trở thành ai khác. Ở nơi ký ức không làm đau, chỉ đủ để nhắc rằng ta đã từng có những ngày rất mộc, rất hiền như thế.

    Và chiều hôm ấy - chiều cuối năm giữa làng quê yên ả, nỗi nhớ không thành lời. Nó chỉ ngồi xuống, bên chiếc bàn tre, cùng cô, lặng lẽ ngắm mùa xuân trôi qua thật khẽ nỗi nhớ rất nhẹ, mỏng như sương sớm. Nhớ những ngày.... 

    Vương Thoại Hồng

    Bài viết liên quan